Hành Trình Từ "Sợ Máy Ảnh" Đến Bộ Ảnh Xuất Sắc Của Bé Gấu

Gấu là chú Golden Retriever 3 tuổi, nhưng nghe tiếng click máy ảnh là run. Chị Hằng đã thử chụp ảnh bé ở nhà nhiều lần nhưng lần nào Gấu cũng cụp đuôi, cúi đầu, tìm cách trốn.
"Mình không biết Paw-ty có làm được gì với bé không, nhưng thử thôi," chị kể lại.
Buổi đầu tiên: Không có máy ảnh
Chúng tôi bắt đầu bằng một buổi làm quen ngắn — không mang máy ảnh ra, chỉ chơi với Gấu, cho bé snack, nói chuyện với bé bằng giọng nhẹ nhàng. Mục tiêu là để bé biết studio này là nơi an toàn.
Buổi thứ hai: Máy ảnh là người bạn
Lần này chúng tôi để máy ảnh nằm trên sàn, để Gấu tự đến ngửi và khám phá. Khi bé không còn phản ứng với nó nữa — đó là lúc bắt đầu.
Ba mươi phút sau, Gấu đang ngồi hiên ngang giữa studio, đuôi vẫy, tai dựng — như thể chưa bao giờ sợ gì.
Chị Hằng xem ảnh xong nhắn lại: "Mình không tin đây là Gấu nhà mình. Bé đẹp quá."